玉局有眉子石砚歌予来沙阳独携一圆砚乃眉子石也戏次其韵

宋代 李纲
美人多恨颦双眉,眼波秋水增清奇。天然此石巧相似,儒生作砚声酸嘶。 横云惨淡远山碧,犹带深闺画时色。金坚玉润月轮圆,笑杀世间铜雀渴。 十年提挈随拙翁,相携谪堕溪山中。窗明几净日相对,风露夜永灯光红。 毛颖陈玄用功处,发秃肌销留不住。与君长此结幽欢,我自多言子无语。
měi rén duō hèn pín shuāng méi   yǎn qiū shuǐ zēng qīng tiān rán shí qiǎo xiāng   shēng zuò yàn shēng suān    
héng yún cǎn dàn yuǎn shān   yóu dài shēn guī huà shí jīn jiān rùn yuè lún yuán xiào   shā shì jiān tóng què    
shí nián qiè suí zhuō wēng   xiāng xié zhé duò shān zhōng chuāng míng jìng xiāng duì fēng   yǒng dēng guāng hóng    
máo yǐng chén xuán yòng gōng chù   xiāo liú zhù jūn zhǎng jié yōu huān   duō yán zi