玉局有眉子石硯歌予來沙陽獨攜一圓硯乃眉子石也戲次其韻

宋代 李綱
美人多恨顰雙眉,眼波秋水增清奇。天然此石巧相似,儒生作硯聲酸嘶。 橫雲慘澹遠山碧,猶帶深閨畫時色。金堅玉潤月輪圓,笑殺世間銅雀渴。 十年提挈隨拙翁,相攜謫墮溪山中。窗明几淨日相對,風露夜永燈光紅。 毛穎陳玄用功處,發禿肌銷留不住。與君長此結幽歡,我自多言子無語。
měi rén duō hèn pín shuāng méi   yǎn qiū shuǐ zēng qīng tiān rán shí qiǎo xiāng   shēng zuò yàn shēng suān    
héng yún cǎn dàn yuǎn shān   yóu dài shēn guī huà shí jīn jiān rùn yuè lún yuán xiào   shā shì jiān tóng què    
shí nián qiè suí zhuō wēng   xiāng xié zhé duò shān zhōng chuāng míng jìng xiāng duì fēng   yǒng dēng guāng hóng    
máo yǐng chén xuán yòng gōng chù   禿 xiāo liú zhù jūn zhǎng jié yōu huān   duō yán zi