余居金川玉笥之间以渔樵耕牧为乐赋诗四首 其一

元代 邓雅
落日照广川,袅袅垂钓丝。远风忽徐来,飘飘吹我衣。 彼物恒自得,此心澹忘机。渭川不可想,玄真乃吾师。
luò zhào guǎng 广 chuān   niǎo niǎo chuí diào yuǎn fēng lái   piāo piāo chuī
héng   xīn dàn wàng wèi chuān xiǎng   xuán zhēn nǎi shī