余居金川玉笥之間以漁樵耕牧為樂賦詩四首 其一

元代 鄧雅
落日照廣川,裊裊垂釣絲。遠風忽徐來,飄飄吹我衣。 彼物恆自得,此心澹忘機。渭川不可想,玄真乃吾師。
luò zhào guǎng chuān   niǎo niǎo chuí diào yuǎn fēng lái   piāo piāo chuī
héng   xīn dàn wàng wèi chuān xiǎng   xuán zhēn nǎi shī