寓居分宁去故乡千里不归者二年思念松楸成长

宋代 王炎
暧暧风日暖,林薄皆蕃鲜。 好鸟仍啸歌,晚花亦嫣然。 问之此可时,春莫将禁烟。 家家馔觞豆,拜扫墟墓间。 飞鸣乌攫肉,丛木挂纸钱。 而我独不乐,慨然坐长叹。 开编不能读,当馈不能餐。 豺獭尚有祭,谁忍忘其先。 念为贫所驱,随牒二十年。 少壮不可留,览镜将华颠。 空惭北山移,未表南阳阡。 阖门有百指,负郭无一廛。 坐此客异乡,归思空缠绵。 忆昔初筮仕,吾母犹朱颜。 三釜不及养,遽悲蓼莪篇。 侵寻岁月久,百感难具言。 伤心思宰木,清泪如流泉。 狐死必首丘,古人亦重迁。 况我虽宦游,十世家星川。 亲朋日在眼,可以相周旋。 土风有不同,客意终未安。 花落草凄凄,青山啼杜鹃。
ài ài fēng nuǎn   lín jiē fān xiān  
hǎo niǎo réng xiào   wǎn huā yān rán  
wèn zhī shí   chūn jiāng jìn yān  
jiā jiā zhuàn shāng dòu   bài sǎo jiān  
fēi míng jué ròu   cóng guà zhǐ qián  
ér   kǎi rán zuò cháng tàn  
kāi biān néng   dāng kuì néng cān  
chái shàng yǒu   shuí rěn wàng xiān  
niàn wèi pín suǒ   suí dié èr shí nián  
shào zhuàng liú   lǎn jìng jiāng huá diān  
kōng cán běi shān   wèi biǎo nán yáng qiān  
mén yǒu bǎi zhǐ   guō chán  
zuò xiāng   guī kōng chán mián  
chū shì shì   yóu zhū yán  
sān yǎng   bēi liǎo é piān  
qīn xún suì yuè jiǔ   bǎi gǎn nán yán  
shāng xīn zǎi   qīng lèi liú quán  
shǒu qiū   rén zhòng qiān  
kuàng suī huàn yóu   shí shì jiā xīng chuān  
qīn péng zài yǎn   xiāng zhōu xuán  
fēng yǒu tóng   zhōng wèi ān  
huā luò cǎo   qīng shān juān