寓居分寧去故鄉千里不歸者二年思念松楸成長

宋代 王炎
曖曖風日暖,林薄皆蕃鮮。 好鳥仍嘯歌,晚花亦嫣然。 問之此可時,春莫將禁菸。 家家饌觴豆,拜掃墟墓間。 飛鳴烏攫肉,叢木掛紙錢。 而我獨不樂,慨然坐長嘆。 開編不能讀,當饋不能餐。 豺獺尚有祭,誰忍忘其先。 念為貧所驅,隨牒二十年。 少壯不可留,覽鏡將華顛。 空慚北山移,未表南陽阡。 闔門有百指,負郭無一廛。 坐此客異鄉,歸思空纏綿。 憶昔初筮仕,吾母猶朱顏。 三釜不及養,遽悲蓼莪篇。 侵尋歲月久,百感難具言。 傷心思宰木,清淚如流泉。 狐死必首丘,古人亦重遷。 況我雖宦遊,十世家星川。 親朋日在眼,可以相周旋。 土風有不同,客意終未安。 花落草淒淒,青山啼杜鵑。
ài ài fēng nuǎn   lín jiē fān xiān  
hǎo niǎo réng xiào   wǎn huā yān rán  
wèn zhī shí   chūn jiāng jìn yān  
jiā jiā zhuàn shāng dòu   bài sǎo jiān  
fēi míng jué ròu   cóng guà zhǐ qián  
ér   kǎi rán zuò cháng tàn  
kāi biān néng   dāng kuì néng cān  
chái shàng yǒu   shuí rěn wàng xiān  
niàn wèi pín suǒ   suí dié èr shí nián  
shào zhuàng liú   lǎn jìng jiāng huá diān  
kōng cán běi shān   wèi biǎo nán yáng qiān  
mén yǒu bǎi zhǐ   guō chán  
zuò xiāng   guī kōng chán mián 綿  
chū shì shì   yóu zhū yán  
sān yǎng   bēi liǎo é piān  
qīn xún suì yuè jiǔ   bǎi gǎn nán yán  
shāng xīn zǎi   qīng lèi liú quán  
shǒu qiū   rén zhòng qiān  
kuàng suī huàn yóu   shí shì jiā xīng chuān  
qīn péng zài yǎn   xiāng zhōu xuán  
fēng yǒu tóng   zhōng wèi ān  
huā luò cǎo   qīng shān juān