寓居定惠院之东杂花满山有海棠一株土人不知贵也

宋代 苏轼
江城地瘴蕃草木,只有名花苦幽独。 嫣然一笑竹篱间,桃李满山总粗俗。 也知造物有深意,故遣佳人在空谷。 自然富贵出天姿,不待金盘荐华屋。 朱唇得酒晕生脸,翠袖卷纱红映肉。 林深雾暗晓光迟,日暖风轻春睡足。 雨中有泪亦凄怆,月下无人更清淑。 先生食饱无一事,散步逍遥自扪腹。 不问人家与僧舍,拄杖敲门看修竹。 忽逢绝艳照衰朽,叹息无言揩病目。 陋邦何处得此花,无乃好事移西蜀。 寸根千里不易到,衔子飞来定鸿鹄。 天涯流落俱可念,为饮一樽歌此曲。 明朝酒醒还独来,雪落纷纷哪忍触。
jiāng chéng zhàng fān cǎo   zhǐ yǒu míng huā yōu
yān rán xiào zhú jiān   táo mǎn shān zǒng
zhī zào yǒu shēn   qiǎn jiā rén zài kōng
rán guì chū tiān 姿   dài jīn pán jiàn huá
zhū chún jiǔ yùn shēng liǎn   cuì xiù juǎn shā hóng yìng ròu
lín shēn àn xiǎo guāng chí   nuǎn fēng qīng chūn shuì
zhōng yǒu lèi chuàng   yuè xià rén gèng qīng shū
xiān sheng shí bǎo shì   sàn xiāo yáo mén
wèn rén jiā sēng shè   zhǔ zhàng qiāo mén kàn xiū zhú
féng jué yàn zhào shuāi xiǔ   tàn yán kāi bìng
lòu bāng chǔ huā   nǎi hǎo shì 西 shǔ
cùn gēn qiān dào   xián zi fēi lái dìng hóng 鸿
tiān liú luò niàn   wèi yǐn zūn
míng cháo jiǔ xǐng hái lái   xuě luò fēn fēn rěn chù