玉京谣

宋代 李恰
已是看春去,鸿爪迷离,意共东皇懒。唤苦啼鹃,声声空进哀怨。 恁夕阳、燕子归来,只冷落、谁家庭院。残红满,楼台帘幕,黄昏寻遍。 谁教咫尺如天,远蓦相逢,又愁牵泪溅。细细宵长,朦胧幽梦难唤。 听隔窗、密雨丝丝,到枕畔、将魂同绾。镇长见,莫任罡风吹断。
shì kàn chūn   hóng 鸿 zhǎo   gòng dōng huáng lǎn huàn juān shēng   shēng kōng jìn āi yuàn    
nèn yáng yàn zi guī lái zhǐ   lěng luò shuí jiā tíng yuàn cán hóng mǎn lóu tái lián   huáng hūn xún   biàn        
shuí jiào zhǐ chǐ tiān   yuǎn xiāng féng   yòu chóu qiān lèi jiàn xiāo zhǎng méng   lóng yōu mèng nán huàn    
tīng chuāng dào   zhěn pàn jiāng hún tóng wǎn zhèn zhǎng jiàn rèn gāng   fēng chuī duàn