余既和乐天诗而喜于年及之心犹不能自已又复

宋代 吴芾
忆在霜台未六旬,尝陈仕宦纵家贫。 岂容七十不纳禄,却为斗升犹牧人。 年齿幸吾今已及,官曹从此不应亲。 愿天许遂终焉志,养此疏慵老大身。
zài shuāng tái wèi liù xún   cháng chén shì huàn zòng jiā pín  
róng shí   què wèi dòu shēng yóu rén  
nián chǐ 齿 xìng jīn   guān cáo cóng yīng qīn  
yuàn tiān suì zhōng yān zhì   yǎng shū yōng lǎo shēn