余既和樂天詩而喜於年及之心猶不能自已又復

宋代 吳芾
憶在霜台未六旬,嘗陳仕宦縱家貧。 豈容七十不納祿,卻為斗升猶牧人。 年齒幸吾今已及,官曹從此不應親。 願天許遂終焉志,養此疏慵老大身。
zài shuāng tái wèi liù xún   cháng chén shì huàn zòng jiā pín  
róng shí 祿   què wèi dòu shēng yóu rén  
nián chǐ xìng jīn   guān cáo cóng yīng qīn  
yuàn tiān suì zhōng yān zhì   yǎng shū yōng lǎo shēn