余既和乐天诗而喜于年及之心犹不能自已又复

宋代 吴芾
封章上达已经旬,所乞原非为贱贫。 七秩自知非久客,一心只欲作闲人。 虽惭绿鬓朱颜改,却喜清泉白石亲。 荣辱是非都不问,尊前且乐自由身。
fēng zhāng shàng jīng xún   suǒ yuán fēi wéi jiàn pín  
zhì zhī fēi jiǔ   xīn zhǐ zuò xián rén  
suī cán 绿 bìn zhū yán gǎi   què qīng quán bái shí qīn  
róng shì fēi dōu wèn   zūn qián qiě yóu shēn