余既和乐天诗而喜于年及之心犹不能自已又复

宋代 吴芾
先子春秋仅八旬,一生多难只安贫。 岂期有子登清禁,亦复如今作老人。 共羡浮荣光故里,自惭实德忝吾亲。 从前万事皆逾分,只合归休保此身。
xiān chūn qiū jǐn xún   shēng duō nàn zhǐ ān pín
yǒu zi dēng qīng jìn   jīn zuò lǎo rén
gòng xiàn róng guāng   cán shí tiǎn qīn
cóng qián wàn shì jiē fèn   zhī guī xiū bǎo shēn