余既和乐天诗而喜于年及之心犹不能自已又复

宋代 吴芾
故园春到已三旬,满目繁华未觉贫。 年老得逢无事日,心闲不类有官人。 戴花休管头无那,酌酒何妨手自亲。 七十人生从古少,安知来岁有吾身。
yuán chūn dào sān xún   mǎn fán huá wèi jué pín
nián lǎo féng shì   xīn xián lèi yǒu guān rén
dài huā xiū guǎn tóu   zhuó jiǔ fáng shǒu qīn
shí rén shēng cóng shǎo   ān zhī lái suì yǒu shēn