雨霁独夜

宋代 张嵲
繁星凝夜气,黑月惟西山。 一室空林迥,逾知天地宽。 叶乾风有韵,石乱水多湍。 独坐澄诸念,忧来信有端。
fán xīng níng   hēi yuè wéi 西 shān  
shì kōng lín jiǒng   zhī tiān kuān  
qián fēng yǒu yùn   shí luàn shuǐ duō tuān  
zuò chéng zhū niàn   yōu lái xìn yǒu duān