鬻剑诗

清代 成鹫
老去逢场渐息心,床头辜负不祥金。开将古匣霜盈手,博得山厨饭一鬵。 从此星辰虚著眼,谩劳风雨废长吟。还君故物犹堪把,曾记延平遂至今。
lǎo féng chǎng jiàn xīn   chuáng tóu xiáng jīn kāi jiāng xiá shuāng yíng shǒu   de shān chú fàn qín    
cóng xīng chén zhù yǎn   màn láo fēng fèi cháng yín hái jūn yóu kān céng   yán píng suì zhì jīn