鬻劍詩

清代 成鷲
老去逢場漸息心,床頭辜負不祥金。開將古匣霜盈手,博得山廚飯一鬵。 從此星辰虛著眼,謾勞風雨廢長吟。還君故物猶堪把,曾記延平遂至今。
lǎo féng chǎng jiàn xīn   chuáng tóu xiáng jīn kāi jiāng xiá shuāng yíng shǒu   de shān chú fàn qín    
cóng xīng chén zhù yǎn   màn láo fēng fèi cháng yín hái jūn yóu kān céng   yán píng suì zhì jīn