渔家傲 其六

明代 王夫之
膏腻孤镫花蕊褪。寒灰渐缩霜绞印。坐待一丝红影烬。 眠不稳。梅花梦也无凭准。 十九年来毡齧尽。归鸿望断长安信。莫叹苏卿霜染鬓。 渠非困。多他一倍还添闰。
gāo dèng huā ruǐ tuì hán huī jiàn suō shuāng jiǎo yìn zuò dài hóng yǐng jìn      
mián wěn méi huā mèng píng zhǔn    
shí jiǔ nián lái zhān niè jǐn guī hóng wàng 鸿 duàn cháng ān xìn tàn qīng shuāng rǎn bìn      
fēi kùn duō bèi hái tiān rùn