渔家傲

宋代 李光
为恨。今岁寓昌江,二月三日与客游黎氏园,偶见桃花一枝。羊君荆华折以见赠,恍然如逢故人。归插净瓶中,累日不雕。予既作二小诗,同行皆属和。忽忆吾乡桃花坞之盛,每至花发,乡中人多醵会往游。醉后歌呼,今岂复得,缅怀畴昔,不无感叹,因成长短句,寄商叟、德矩二友。若悟此空花,即不复以存没介怀也 海外无寒花发早。一枝不忍簪风帽。归插净瓶花转好。维摩老年来却被花枝恼。 忽忆故乡花满道。狂歌痛饮俱年少。桃坞花开如野烧,都醉倒花深往往眠芳草。
wèi hèn jīn suì chāng jiāng   èr yuè sān yóu shì yuán   ǒu jiàn táo huā zhī yáng jūn jīng huá zhé jiàn zèng   huǎng rán féng rén guī chā jìng píng zhōng   lěi diāo zuò èr xiǎo shī   tóng háng jiē zhǔ xiāng táo huā zhī shèng   měi zhì huā   xiāng zhōng rén duō huì wǎng yóu zuì hòu   jīn   miǎn huái 怀 chóu   gǎn tàn   yīn chéng cháng duǎn   shāng sǒu èr yǒu ruò kōng huā   cún méi jiè huái 怀
hǎi wài hán huā zǎo zhī rěn zān fēng mào guī chā jìng píng huā zhuǎn hǎo wéi lǎo nián lái què bèi huā zhī nǎo
xiāng huā mǎn dào kuáng tòng yǐn nián shào táo huā kāi shāo   dōu zuì dào huā shēn wǎng wǎng mián fāng cǎo