渔家傲

宋代 欧阳修
昨日采花花欲尽。隔花闻道潮来近。风猎紫荷声又紧。低难奔。莲茎刺惹香腮损。 一缕艳痕红隐隐。新霞点破秋蟾晕。罗袖挹残心不稳。羞人问。归来剩把胭脂衬。
zuó cǎi huā huā jǐn huā wén dào cháo lái jìn fēng liè shēng yòu jǐn nán bēn lián jīng xiāng sāi sǔn
yàn hén hóng yǐn yǐn xīn xiá diǎn qiū chán yūn luó xiù cán xīn wěn xiū rén wèn guī lái shèng yān zhī chèn