漁家傲

宋代 歐陽修
昨日採花花欲盡。隔花聞道潮來近。風獵紫荷聲又緊。低難奔。蓮莖刺惹香腮損。 一縷艷痕紅隱隱。新霞點破秋蟾暈。羅袖挹殘心不穩。羞人問。歸來剩把胭脂襯。
zuó cǎi huā huā jǐn huā wén dào cháo lái jìn fēng liè shēng yòu jǐn nán bēn lián jīng xiāng sāi sǔn
yàn hén hóng yǐn yǐn xīn xiá diǎn qiū chán yūn luó xiù cán xīn wěn xiū rén wèn guī lái shèng yān zhī chèn