渔家傲

宋代 欧阳修
律应黄钟寒气苦。冰生玉水云如絮。千里乡关空倚慕。无尺素。双鱼不食南鸿渡。 把酒遣愁愁已去。风摧酒力愁还聚。却忆兽炉追旧处。头懒举。炉灰剔尽痕无数。
yīng huáng zhōng hán bīng shēng shuǐ yún qiān xiāng guān kōng chǐ shuāng shí nán hóng 鸿
jiǔ qiǎn chóu chóu fēng cuī jiǔ chóu hái què shòu zhuī jiù chù tóu lǎn huī jǐn hén shù