渔家傲

宋代 李祁
吾辈年来穷更苦。萧然疑欲乘风举。却讶垂垂丹桂树。 何时与。西风借得金如许。 前身曾伴姮娥住。不耐吴刚施玉斧。偷得天香浓似雨。 人间去。幽芳冷露销残暑。
bèi nián lái qióng gèng xiāo rán chéng fēng què chuí chuí dān guì shù      
shí fēng 西 jiè jīn    
qián shēn céng bàn héng é zhù nài gāng shī tōu tiān xiāng nóng shì      
rén jiān yōu fāng lěng xiāo cán shǔ