雨霁

宋代 陆游
一雨洗炎蒸,危阑偶独凭。 凉颸生萃蔡,爽气入鬅鬙。 庭下宵游磷,盘中昼扫蝇。 绝胜尘土裹,马上嚼寒冰。
yán zhēng   wēi lán ǒu píng
liáng shēng cuì cài   shuǎng péng sēng
tíng xià xiāo yóu lín   pán zhōng zhòu sǎo yíng
jué shèng chén guǒ   shàng jué hán bīng