玉蝴蝶

明代 夏完淳
春日恼人花鸟,香车宝马,陌上成行。相思满地,芳草绿到西江。 旧衣香。留他荀令,新曲误,顾了周郎。枉思量。金壶滴博,银箭丁当。 茫茫。玉人何处,寻伊消息,瘦了容光。只剩些些,影儿作对梦儿双。 恨多情、雁传银字,愁不语、花落纱窗。对斜阳。珠帘卷起,又是昏黄。
chūn nǎo rén huā niǎo   xiāng chē bǎo   shàng chéng háng xiāng mǎn fāng   cǎo dào 绿 jiāng 西    
jiù xiāng liú xún lìng xīn     le zhōu láng wǎng liáng jīn yín jiàn dīng   dāng        
máng máng rén chǔ xún   xiāo xi shòu   le róng guāng zhǐ shèng xiē xiē yǐng er   zuò duì mèng ér shuāng      
hèn duō qíng yàn chuán yín chóu   huā luò shā chuāng duì xié yáng zhū lián juǎn yòu shì hūn huáng