余画金焦落照图吴水部德徵先生寄诗二首题谢长句

明代 文徵明
忆昨浮船下扬子,平翻渺渺波千里。何来双岛挟飞楼,璀璨彤煌截涛起。 夕峰倒堕满江阴,霜树高浮半空紫。舟人指点落日处,凌乱烟光射金绮。 平生快睹无此奇,却恨归帆北风驶。至今伟迹在胸中,回首登临心不已。 偶然兴落尺纸间,便欲平吞大江水。固知心手不相能,涂抹聊当卧游尔。 晴窗舒卷日数回,不敢示人聊自喜。水部先生诗有名,忽寄瑶篇重称美。 漫云家法自湖州,自愧区区何足齿。由来题品系名声,何况先生是诗史。 君不见当年画马曹将军,附名甫集犹不死。又不见阎公自谓起文儒,池上俄蒙画师耻。 人生固有幸不幸,拙劣何堪古人拟。江山千载等陈迹,一笑宁须论非是。
zuó chuán xià yáng zi   píng fān miǎo miǎo qiān lái shuāng dǎo xié fēi lóu cuǐ   càn tóng huáng jié tāo    
fēng dào duò mǎn jiāng yīn   shuāng shù gāo bàn kōng zhōu rén zhǐ diǎn luò chù líng   luàn yān guāng shè jīn    
píng shēng kuài   què hèn guī fān běi fēng shǐ zhì jīn wěi zài xiōng zhōng huí   shǒu dēng lín xīn    
ǒu rán xīng luò chǐ zhǐ jiān   biàn 便 píng tūn jiāng shuǐ zhī xīn shǒu xiāng néng   liáo dāng yóu ěr    
qíng chuāng shū juàn shù huí   gǎn shì rén liáo shuǐ xiān sheng shī yǒu míng   yáo piān zhòng chēng měi    
màn yún jiā zhōu   kuì chǐ 齿 yóu lái pǐn míng shēng   kuàng xiān sheng shì shī shǐ    
jūn jiàn dāng nián huà cáo jiāng jūn   míng yóu yòu jiàn yán gōng wèi wén chí   shàng é méng huà shī chǐ    
rén shēng yǒu xìng xìng   zhuō liè kān rén jiāng shān qiān zǎi děng chén   xiào níng lùn fēi shì