寓怀 其十七

明代 王世贞
四大偶然合,六尘遂缘生。幻心从兹起,空华竟何形。 执幻既为幻,离幻亦无成。积渐由奢靡,既得不可名。 万动顺其轨,杳然空中澄。定静与寂感,吾闻之孔经。
ǒu rán   liù chén suì yuán shēng huàn xīn cóng kōng   huá jìng xíng    
zhí huàn wèi huàn   huàn chéng jiàn yóu shē   míng    
wàn dòng shùn guǐ   yǎo rán kōng zhōng chéng dìng jìng gǎn   wén zhī kǒng jīng