雨后骤冷凄然

宋代 韩淲
天高气萧瑟,薄薄寒中人。登山兮临水,贫士志不平。 惆怅徒自怜,羁旅谁友生。申旦耿不寐,淹留可无成。
tiān gāo xiāo   báo hán zhòng rén dēng shān lín shuǐ pín   shì zhì píng    
chóu chàng lián   shuí yǒu shēng shēn dàn gěng mèi yān   liú chéng