雨后向景亭

宋代 刘攽
春泥软熟步成黏,水外风光一顿添。境为偶来生喜色,情缘久住失憎嫌。 黄鹂惯习沙鸥野,古木粗疏径草纤。更向樽中得真趣,天然柔旨不因甜。
chūn ruǎn shú chéng nián   shuǐ wài fēng guāng dùn tiān jìng wèi ǒu lái shēng qíng   yuán jiǔ zhù shī zēng xián    
huáng guàn shā ōu   shū jìng cǎo xiān gèng xiàng zūn zhōng de zhēn tiān   rán róu zhǐ yīn tián