雨後殊有秋意

宋代 陆游
天地新秋入苦吟,诗书万古付孤斟。 爱君忧国孤臣泪,临水登山节士心。 只叹鼻端无妙斲,岂知弦外有遗音。 剡中胜践今犹昔,安得高人支道林?
tiān xīn qiū yín   shī shū wàn zhēn
ài jūn yōu guó chén lèi   lín shuǐ dēng shān jié shì xīn
zhǐ tàn duān miào zhuó   zhī xián wài yǒu yīn
shàn zhōng shèng jiàn jīn yóu   ān gāo rén zhī dào lín