雨后极凉简竹坡四君子

宋代 周紫芝
江城夏六月,大旱草木黄。稽首文殊师,驾言天池阳。 为乞一斗水,普救千里伤。微云生宝髻,法雨遍大荒。 霈为一尺霖,化作三日凉。老人不耐暑,内热煎中肠。 吹以碧落风,灌以丹露浆。我有方丈室,彩榜名妙香。 呼我四君子,聊与之徜徉。朝凭共乌几,夜宿同方床。 永结无情欢,此乐殊未央。荣瘁不改观,死生知有常。 岂不贤俗子,与世随低昂。翻手覆手间,此道宁久长。 愿我四玉友,永言不相忘。
jiāng chéng xià liù yuè   hàn cǎo huáng shǒu wén shū shī jià   yán tiān chí yáng    
wèi dòu shuǐ   jiù qiān shāng wēi yún shēng bǎo   biàn huāng    
pèi wèi chǐ lín   huà zuò sān liáng lǎo rén nài shǔ nèi   jiān zhōng cháng    
chuī luò fēng   guàn dān jiāng yǒu fāng zhang shì cǎi   bǎng míng miào xiāng    
jūn   liáo zhī cháng yáng cháo píng gòng   tóng 宿 fāng chuáng    
yǒng jié qíng huān   shū wèi yāng róng cuì gǎi guān   shēng zhī yǒu cháng    
xián   shì suí áng fān shǒu shǒu jiān   dào níng jiǔ cháng    
yuàn yǒu   yǒng yán xiāng wàng