雨后海棠

宋代 谢翱
春光摇摇一万里,野粉残英空蜀水。天人愁湿红锦窠,万里移根泪如洗。 苍苔裹枝雪堕地,雨中闻有西南使。化为黄鹄凌空青,开时衔花落衔子。 绿章青简下蓬莱,滞魄游魂恨未已。至今鹦鹉啼猩红,不随明月葬空中。
chūn guāng yáo yáo wàn   fěn cán yīng kōng shǔ shuǐ tiān rén chóu shī hóng 湿 jǐn wàn   gēn lèi    
cāng tái guǒ zhī xuě duò   zhōng wén yǒu 西 nán shǐ 使 huà wèi huáng líng kōng qīng kāi   shí xián huā luò xián zi    
绿 zhāng qīng jiǎn xià péng lái   zhì yóu hún hèn wèi zhì jīn yīng xīng hóng   suí míng yuè zàng kōng zhōng