雨后

宋代 董嗣杲
一雨收残暑,新凉夜顿添。 秋声满落叶,虫语傍虚檐。 衰疾便高卧,游程叹久淹。 山林虽寂寞,亦足养吾恬。
shōu cán shǔ   xīn liáng dùn tiān  
qiū shēng mǎn luò   chóng bàng yán  
shuāi biàn 便 gāo   yóu chéng tàn jiǔ yān  
shān lín suī   yǎng tián