余赋佚老堂志宏见和复用前韵成一篇呈兴宗

宋代 李纲
人生期百年,得老亦无几。超然高世士,急流贵勇止。 挂冠神武门,不与王侯事。驱车返田庐,出关随父子。 宁知千载后,夫子亦云尔。虚堂号佚老,游息长在此。 心閒齐物我,漏尽谢生死。遗德蔼清芬,承家有贤嗣。 行年踰六十,遇物如止水。岂惟诗家流,端是林下士。 闭关园日涉,不种红与紫。满庭松桂香,月露浩如洗。 风篁自萧萧,池溜方泚泚。知我却叩门,锄榛出芳卉。 杞菊初长苗,棠梨半含蕊。清谈款襟抱,忘此德与齿。 境幽人复佳,发我斐然意。作诗挂楹间,拙恶何时弭。 邓侯亦可人,佳句实予起。抱膝更长吟,芜音惭四始。
rén shēng bǎi nián   lǎo chāo rán gāo shì shì   liú guì yǒng zhǐ    
guà guān shén mén   wáng hóu shì chē fǎn tián chū   guān suí    
níng zhī qiān zǎi hòu   yún ěr táng hào lǎo yóu   zhǎng zài    
xīn xián   lòu jǐn xiè shēng ǎi qīng fēn chéng   jiā yǒu xián    
xíng nián liù shí   zhǐ shuǐ wéi shī jiā liú duān   shì lín xià shì    
guān yuán shè   zhǒng hóng mǎn tíng sōng guì xiāng yuè   hào    
fēng huáng xiāo xiāo   chí liū fāng zhī què kòu mén chú   zhēn chū fāng huì    
chū zhǎng miáo   táng bàn hán ruǐ qīng tán kuǎn jīn bào wàng   chǐ   齿  
jìng yōu rén jiā   fěi rán zuò shī guà yíng jiān zhuō   è shí    
dèng hóu rén   jiā shí bào gèng cháng yín   yīn cán shǐ