月中观梅花怀月上人

宋代 谢逸
梅清不受尘,月净本无垢。微风更解事,排遣香入牖。 倏思阿明语,清与此花偶。天资已超轶,况得善师友。 洞然胸明白,欲扫不容帚。客来相视笑,不知语出口。 平生憎俗人,未语辄先呕。不逢屈突生,宁食艾三斗。 乃知我辈中,如师亦稀有。但想月中梅,作诗清如昼。
méi qīng shòu chén   yuè jìng běn gòu wēi fēng gèng jiě shì pái   qiǎn xiāng yǒu    
shū ā míng   qīng huā ǒu tiān chāo kuàng   shàn shī yǒu    
dòng rán xiōng míng bai   sǎo róng zhǒu lái xiāng shì xiào   zhī chū kǒu    
píng shēng zēng rén   wèi zhé xiān ǒu féng shēng níng   shí ài sān dòu    
nǎi zhī bèi zhōng   shī yǒu dàn xiǎng yuè zhōng méi zuò   shī qīng zhòu