月夜有怀黄端公兼简朱孙二判官

唐代 清江
月照疏林惊鹊飞,羁人此夜共无依。青门旅寓身空老, 白首头陀力渐微。屡向曲池陪逸少,几回戎幕接玄晖。 四科弟子称文学,五马诸侯是绣衣。江雁往来曾不定, 野云摇曳本无机。修行未尽身将尽,欲向东山掩旧扉。
yuè zhào shū lín jīng què fēi   rén gòng qīng mén shēn kōng lǎo  
bái shǒu tóu tuó jiàn wēi xiàng chí péi shǎo   huí róng jiē xuán huī
chēng wén xué   zhū hóu shì xiù jiāng yàn wǎng lái céng dìng  
yún yáo běn xiū xíng wèi jǐn shēn jiāng jǐn   xiàng dōng shān yǎn jiù fēi