月夜怀故人

宋代 寇准
清夜月初满,藓庭吟更幽。 梧桐疏影老,蟋蟀乱声秋。 旧国情何极,空江思欲流。 故人今底处,危坐独凝愁。
qīng yuè chū mǎn   xiǎn tíng yín gèng yōu  
tóng shū yǐng lǎo   shuài luàn shēng qiū  
jiù guó qíng   kōng jiāng liú  
rén jīn chǔ   wēi zuò níng chóu  

注释

  • 旧国:故乡。