月夜过采石江呈樵隐学士兼示吾徒李止顺文

元代 李泂
空江偃仰见明月,月向天心散冰雪。扪天恍忽与之吻,桂树琼枝纷纠结。 倏挺枯槎汎河汉,又似山阴理归楫。美人不来江水深,独对风烟正愁绝。 欲愁绝兮奈此怀,征帆茫茫江上开。黄芦风起鸟声至,千里一望银山来。 银山嵯峨隔沧海,海上群仙复谁在?五鳌已没三山沈,扶桑叶条失光彩。 丹砂不逐儿童归,旷怀更为秦人悲。英雄去国彼其志,想像金阙空葳蕤。 笑呼白云觞我酒,翠叠连山作窗牖。狂风吹月落西去,水气冥冥浴星斗。 夜深忽到蛾眉亭,紫鳞欲去江潮生。只愁新诗幻出龙虎文,翩然将我日月元气归沧溟。
kōng jiāng yǎn yǎng jiàn míng yuè   yuè xiàng tiān xīn sàn bīng xuě mén tiān huǎng zhī wěn guì   shù qióng zhī fēn jiū jié    
shū tǐng chá fàn hàn   yòu shì shān yīn guī měi rén lái jiāng shuǐ shēn   duì fēng yān zhèng chóu jué    
chóu jué nài huái 怀   zhēng fān máng máng jiāng shàng kāi huáng fēng niǎo shēng zhì qiān   wàng yín shān lái    
yín shān cuó é cāng hǎi   hǎi shàng qún xiān shuí zài   áo méi sān shān shěn   sāng tiáo shī guāng cǎi  
dān shā zhú ér tóng guī   kuàng huái 怀 gèng wéi qín rén bēi yīng xióng guó zhì xiǎng   xiàng jīn què kōng wēi ruí    
xiào bái yún shāng jiǔ   cuì dié lián shān zuò chuāng yǒu kuáng fēng chuī yuè luò 西 shuǐ   míng míng xīng dǒu    
shēn dào é méi tíng   lín jiāng cháo shēng zhǐ chóu xīn shī huàn chū lóng wén piān   rán jiāng yuè yuán guī cāng míng