岳阳楼三首 其三

宋代 李纲
常诵飞龙邅洞庭,登楼况复把骚经。琉璃万顷天同碧,翠黛一螺山更青。 白鸟风高方倦翮,苍鹰冬暖正舒翎。客愁欲作长鲸吸,却笑三闾只独醒。
cháng sòng fēi lóng zhān dòng tíng   dēng lóu kuàng sāo jīng liú li wàn qǐng tiān tóng cuì   dài luó shān gèng qīng    
bái niǎo fēng gāo fāng juàn   cāng yīng dōng nuǎn zhèng shū líng chóu zuò cháng jīng què   xiào sān zhǐ xǐng