月下独酌二首 其一

宋代 郭祥正
长空无云江水净,月出东方挂金镜。我时有酒何处斟,破碎寒光借渔艇。 便邀玉兔乞灵药,一粒为医天下病。玉兔既不报,我亦醉不知。 舟人解事唤我起,月轮已转西山西。人间万事不可了,且与明月閒相随。
cháng kōng yún jiāng shuǐ jìng   yuè chū dōng fāng guà jīn jìng shí yǒu jiǔ chǔ zhēn   suì hán guāng jiè tǐng    
biàn 便 yāo líng yào   wèi tiān xià bìng bào   zuì zhī    
zhōu rén jiě shì huàn   yuè lún zhuǎn 西 shān 西 rén jiān wàn shì le qiě   míng yuè xián xiāng suí