月下獨酌二首 其一

宋代 郭祥正
長空無雲江水淨,月出東方掛金鏡。我時有酒何處斟,破碎寒光借漁艇。 便邀玉兔乞靈藥,一粒為醫天下病。玉兔既不報,我亦醉不知。 舟人解事喚我起,月輪已轉西山西。人間萬事不可了,且與明月閒相隨。
cháng kōng yún jiāng shuǐ jìng   yuè chū dōng fāng guà jīn jìng shí yǒu jiǔ chǔ zhēn   suì hán guāng jiè tǐng    
biàn 便 yāo líng yào   wèi tiān xià bìng bào   zuì zhī    
zhōu rén jiě shì huàn   yuè lún zhuǎn 西 shān 西 rén jiān wàn shì le qiě   míng yuè xián xiāng suí