月下独酌二首 其二

宋代 郭祥正
明月不解饮,何事解照琉璃钟。金波荡漾使我惜不彻,一酌万事逃心胸。 良时忍自弃,圣代真难逢。生平不知耕与战,唯知猛饮大笑吟清风。 竹林七子岂足数,渊明五柳方途穷。一身不为万乘屈,傲矣严陵垂钓翁。 明朝官满,归去来兮,但愿月轮不缺,樽酒不空。吾君万岁坐法宫,四海长静无兵戎。
míng yuè jiě yǐn   shì jiě zhào liú li zhōng jīn dàng yàng shǐ 使 chè   zhuó wàn shì táo xīn xiōng    
liáng shí rěn   shèng dài zhēn nán féng shēng píng zhī gēng zhàn wéi   zhī měng yǐn xiào yín qīng fēng    
zhú lín shù   yuān míng liǔ fāng qióng shēn wéi wàn shèng ào   yán líng chuí diào wēng    
míng cháo guān mǎn   guī lái   dàn yuàn yuè lún quē   zūn jiǔ kōng jūn wàn suì zuò gōng   hǎi zhǎng jìng bīng róng