月下笛 雪中见池北横枝有忆和片玉

清代 郑文焯
纸帐吹魂,芦帘低额,小眉横碧。微吟掩抑,月落高楼闻篴。 卧空寒、残雪自香,一枝未折春暗识。似盈盈碎玉,红冰销碎,有情沾臆。 东风旧地,携素手重来,画阑空拍。簪英荐酒,苦为金钗留客。 想西江、缟衣夜还,采珠作泪花下滴。剪苍云,又听栖禽对语成叹息。
zhǐ zhàng chuī hún   lián é   xiǎo méi héng wēi yín yǎn yuè   luò gāo lóu wén    
kōng hán cán xuě xiāng   zhī wèi zhé chūn àn shí shì yíng yíng suì hóng bīng   xiāo suì yǒu qíng   zhān      
dōng fēng jiù   xié shǒu chóng lái   huà lán kōng pāi zān yīng jiàn jiǔ   wèi jīn chāi liú    
xiǎng 西 jiāng gǎo hái cǎi   zhū zuò lèi huā xià jiǎn cāng yún yòu tīng   qín duì chéng tàn