约书院诸友过石洞津检校堤役

宋代 魏了翁
天阔山头头,江空石齿齿。 清霜肃宇宙,物物露根柢。 是开明年春,万汇从此始。 人事胡不然,临流方识不。 断岸百尺悬,赤子命如寄。 示人亦真切,犹作秦越越眎。 我忧不能释,人谓我俗吏。 吏安能俗人,亦人自俗尔。 神天及游衍,忠信在参倚。 是间炯然存,精粗莫非事。 况逢道义友,眷眷不余弃。 至理互相发,俗氛安能滓。 夜寒人欲归,渔火飐汪泚。 照我方寸心,悠悠发长喟。
tiān kuò shān tóu tóu   jiāng kōng shí chǐ 齿 chǐ 齿  
qīng shuāng zhòu   gēn  
shì kāi míng nián chūn   wàn huì cóng shǐ  
rén shì rán   lín liú fāng shí  
duàn àn bǎi chǐ xuán   chì mìng  
shì rén zhēn qiè   yóu zuò qín yuè yuè shì  
yōu néng shì   rén wèi  
ān néng rén   rén ěr  
shén tiān yóu yǎn   zhōng xìn zài cān  
shì jiān jiǒng rán cún   jīng fēi shì  
kuàng féng dào yǒu   juàn juàn  
zhì xiāng   fēn ān néng  
hán rén guī   huǒ zhǎn wāng  
zhào fāng cùn xīn   yōu yōu cháng kuì