月上人以拳石植海松莳菖阳于四际苍姿秀色钟清气于几案间以为梅溪之野人赠兼惠诗章因与酬唱凡四首 其四

宋代 王十朋
涧毛纤细荫青松,会见成仙与化龙。孤屿两峰多臭味,一茎九节异香茸。 羡师得句侵澄观,顾我谈经愧叔重。明日还家带沧海,园林小小可能容。
jiàn máo xiān yīn qīng sōng   huì jiàn chéng xiān huà lóng liǎng 屿 fēng duō chòu wèi   jīng jiǔ jié xiāng rōng    
xiàn shī de qīn chéng guān   tán jīng kuì shū zhòng míng huán jiā dài cāng hǎi yuán   lín xiǎo xiǎo néng róng