悦清为卢永清赋

明代 顾清
岂无离群意,翛然野鹤姿。好山时拄颊,幽涧或忘饥。 心赏丹青会,神融翰墨知。年来渐成癖,无计得中医。
qún   xiāo rán 姿 hǎo shān shí zhǔ jiá   yōu jiàn huò wàng
xīn shǎng dān qīng huì   shén róng hàn zhī nián lái jiàn chéng   zhòng