悅清為盧永清賦

明代 顧清
豈無離群意,翛然野鶴姿。好山時拄頰,幽澗或忘飢。 心賞丹青會,神融翰墨知。年來漸成癖,無計得中醫。
qún   xiāo rán 姿 hǎo shān shí zhǔ jiá   yōu jiàn huò wàng
xīn shǎng dān qīng huì   shén róng hàn zhī nián lái jiàn chéng   zhòng