约刘良叔观苔梅

宋代 方岳
白玉为堂月一栏,何如茅屋雪中看。 笑堪索否便堪醉,盟可寻欤不可寒。 杜北春风惊婉娩,江南烟雨几悲酸。 清香吹落骚人物,墨妙笔精并二难。
bái wèi táng yuè lán   máo xuě zhōng kàn  
xiào kān suǒ fǒu biàn 便 kān zuì   méng xún hán  
běi chūn fēng jīng wǎn wǎn   jiāng nán yān bēi suān  
qīng xiāng chuī luò sāo rén   miào jīng bìng èr nán