月华清

宋代 蔡松年
楼倚明河,山蟠乔木,故国秋光如水。常记别时,月冷半山环佩。 到而今、桂影寻人,端好在、竹西歌吹。如醉。望白蘋风里,关山无际。 可惜琼瑶千里。有少年玉人,吟啸天外。脂粉清辉,冷射藕花冰蕊。 念老去、镜里流年,空解道、人生适意。谁会。更微云疏雨,空庭鹤唳。
lóu míng   shān pán qiáo   guó qiū guāng shuǐ cháng bié shí   yuè lěng bàn shān huán pèi
dào ér jīn guì yǐng xún rén   duān hǎo zài zhú 西 chuī zuì wàng bái píng fēng   guān shān
qióng yáo qiān yǒu shào nián rén   yín xiào tiān wài zhī fěn qīng huī   lěng shè ǒu huā bīng ruǐ
niàn lǎo jìng liú nián   kōng jiě dào rén shēng shì shuí huì gèng wēi yún shū   kōng tíng