越妇采葛苦

宋代 赵文
采采山上葛,攀藤步岩幽。 上山逢虎狼,下山逢猕猴。 归来絺綌之,藕丝香且柔。 织成一片云,精绝鬼工愁。 入笥献君王,贡职民当修。 君王不自惜,持以奉仇雠。 西施被服之,俱是越国尤。 吴王抵掌笑,于越吾优忧。 飞书益封地,谓越吾诸侯。 嗟尔采葛伴,辛苦勿叹愁。 天道有乘除,苦极行当休。 吴王沉醉姑苏上,半夜不知吴国秋。
cǎi cǎi shān shàng   pān téng yán yōu  
shàng shān féng láng   xià shān féng hóu  
guī lái chī zhī   ǒu xiāng qiě róu  
zhī chéng piàn yún   jīng jué guǐ gōng chóu  
xiàn jūn wáng   gòng zhí mín dāng xiū  
jūn wáng   chí fèng chóu chóu  
西 shī bèi zhī   shì yuè guó yóu  
wáng zhǐ zhǎng xiào   yuè yōu yōu  
fēi shū fēng   wèi yuè zhū hóu  
jiē ěr cǎi bàn   xīn tàn chóu  
tiān dào yǒu chéng chú   háng dāng xiū  
wáng chén zuì shàng   bàn zhī guó qiū