【越调】霜角

元代 张可久
新安八景 花屏春晓 初日沧凉,海霞摇曙光。几招好山如画,晴蔼蔼,郁苍苍。众芳,云景香,道人眠石床。唤起南华梦蝶,莺啼在,绿垂杨。 练溪晚渡 淡烟微隔,几点投林翮。千古澄江秀句,空感慨,有谁索?拍拍,水光白,小舟争过客。沽酒归来樵叟,相随到,许仙宅。 南山秋色 华盖亭亭,向阳松桂荣。背立夜坛朝斗,直下看,老人星。地灵,风物清,众峰环翠嬴。千古仙山道气,谁高似,许宣平。 王陵夕照 暮蝉声咽,几树白杨叶。细细看云岚旧隐,遗庙在,表忠烈。翌结,弓剑冗,苔花碑字灭。远水残阳西下,今人见,古时月。 水西烟雨 沙浅波平,孤舟长日横。淡墨潇湘八景,谁移向,富山城。净名,疏磐声,暮归何处僧?明日披云风顶,呼太白,赏新晴。 渔梁送客 浪花飞雪,船阁苍云缺。一片鸬鹚西照,樯燕语,柳丝结。话别,情硬咽,酒边歌未阕。他日寄书双鲤,顺流过,钓台月。 黄山雪霁 云开洞府,按罢琼妃舞。三十六峰图画,张素锦,列冰柱。几缕,翠烟聚,晓妆眉更妩。一个山头不白,人知是,炼丹处。 紫阳书声 楼观飞惊,好山环翠屏。谁向山中讲授,朱夫子,鲁先生。短檠,雪屋灯,琅琅终夜声。传得先儒道妙,百世下,以文鸣。
xīn ān jǐng
huā píng chūn xiǎo
chū cāng liáng   hǎi xiá yáo shǔ guāng zhāo hǎo shān huà   qíng ǎi ǎi   cāng cāng zhòng fāng   yún jǐng xiāng   dào rén mián shí chuáng huàn nán huá mèng dié   yīng zài   绿 chuí yáng
liàn wǎn
dàn yān wēi   diǎn tóu lín qiān chéng jiāng xiù   kōng gǎn kǎi   yǒu shuí suǒ   pāi pāi   shuǐ guāng bái   xiǎo zhōu zhēng guò jiǔ guī lái qiáo sǒu   xiāng suí dào   xiān zhái
nán shān qiū
huá gài tíng tíng   xiàng yáng sōng guì róng bèi tán cháo dòu   zhí xià kàn   lǎo rén xīng líng   fēng qīng   zhòng fēng huán cuì yíng qiān xiān shān dào   shuí gāo shì   xuān píng
wáng líng zhào
chán shēng yàn   shù bái yáng kàn yún lán jiù yǐn   miào zài   biǎo zhōng liè jié   gōng jiàn rǒng   tái huā bēi miè yuǎn shuǐ cán yáng 西 xià   jīn rén jiàn   shí yuè
shuǐ 西 yān
shā qiǎn píng   zhōu cháng héng dàn xiāo xiāng jǐng   shuí xiàng   shān chéng jìng míng   shū pán shēng   guī chǔ sēng   míng yún fēng dǐng   tài bái   shǎng xīn qíng
liáng sòng
làng huā fēi xuě   chuán cāng yún quē piàn 西 zhào   qiáng yàn   liǔ jié huà bié   qíng yìng yàn   jiǔ biān wèi què shū shuāng   shùn liú guò   diào tái yuè
huáng shān xuě
yún kāi dòng   àn qióng fēi sān shí liù fēng huà   zhāng jǐn   liè bīng zhù   cuì yān   xiǎo zhuāng méi gèng shān tóu bái   rén zhī shì   liàn dān chù
yáng shū shēng
lóu guàn fēi jīng   hǎo shān huán cuì píng shuí xiàng shān zhōng jiǎng shòu   zhū   xiān sheng duǎn qíng   xuě dēng   láng láng zhōng shēng chuán xiān dào miào   bǎi shì xià   wén míng